Văn hoá - Xã hội

Tự trọng và nghĩa khí

Ngay từ nhỏ, tôi đã được bố tôi giáo dục rằng mọi thứ trong cuộc sống là tương đối. Người ta xấu với người khác nhưng tốt với mình thì đó là bạn, còn người ta tốt người khác mà xấu với mình thì đó là thù. Bố tôi nói những “thằng lính Mĩ” xâm lược là kẻ thù của…

Continue Reading

Tin tức

Luôn tự hào là một người con của phố cảng Hải Phòng

Luôn tự hào là một người con của phố cảng Hải Phòng. Thành phố có nhiều xã hội đen nhất, sản xuất phim sex tiên phong nhất, giang hồ nhất, ăn chơi nhất nhưng cũng nhiều hoa hậu nhất, sống nghĩa khí và hào sảng nhất. Người Hải Phòng có thể đổ máu, thậm hy sinh tính mạng để bảo…

Continue Reading

Cá nhân

Nhớ Đà Nẵng

Nửa đêm nói chuyện với người Đà Nẵng, bỗng thấy nhớ bánh tráng cuốn thịt heo Hải Phòng, nhớ hải sản mực trứng luộc chấm mắm gừng sông Hàn, nhớ hầm rượu và thịt rừng thơm nức mũi ở lưng chừng núi, nhớ thời tiết 4 mùa xuân hạ thu đông trong chỉ một ngày ở Vườn Tịnh Tâm, nhớ…

Continue Reading

Cá nhân, Văn hoá - Xã hội

Nhà hát trung tâm thành phố Hải Phòng

Nhà hát trung tâm thành phố Hải Phòng. Mình (và mọi người ở Hải Phòng) thì quen gọi là “nhà hát lớn”. Nơi mà hồi nhỏ các bạn hay ghé chơi trước khi ra cột cờ đào củ gấu, hoặc qua vườn hoa con cóc chơi bập bênh; lớn lên một chút sau khi sửa chữa thì chúng mình lại…

Continue Reading

Cá nhân

Hot girl xuất thân là một nghệ nhân đan len ở đất cảng Hải Phòng.

Bạn hot girl này vốn xuất thân là một nghệ nhân đan len ở đất cảng Hải Phòng. Độc chiêu: vừa đan vừa coi Cải lương, đan được mọi mẫu mã kiểu dáng trên đời sau khi nhìn sản phẩm 1 lần, có khả năng sáng tạo ra các kiểu đan mới chưa từng có… Sài Gòn nóng chảy mỡ…

Continue Reading

Cá nhân

Hải Phòng, Đà Nẵng, Sài Gòn, tình yêu và nỗi nhớ

HẢI PHÒNG – ĐÀ NẴNG – SÀI GÒN, TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ (Post lần đầu tiên vào tháng 4/2007 với tựa gốc là “Điều giản dị”. Hôm nay dọn dẹp blog, và nhân dịp ngồi tám chuyện rất vui với các bạn ở ngoài cafe Bệt nên post lại vì tình yêu tha thiết với Saigon, hihi) — Tôi…

Continue Reading

Cá nhân

Điều giản dị

Tôi nhìn Đà Lạt lần cuối, nhưng là lần đầu tiên nhìn qua ô cửa sổ di động của chiếc xe taxi, bé xíu. Cũng hay. Anh bạn ngồi cạnh chẳng nói gì, đấy là tự tôi lên tiếng trước: “Chẳng hiểu sao, mỗi lần đến và đi khỏi Đà Lạt, em chẳng có cảm xúc gì nhiều…”

Cá nhân

(truyện ngắn) Bức tranh số 8

Ngày 24/04/2011, tôi trở về thăm lại trường cũ – Cấp III Lê Quý Đôn, Hải Phòng. Hơn 30 đứa học trò ngày ấy ngồi với nhau, kể lại những kỷ niệm vui buồn thời cắp sách. Bạn Khôi đưa cho tôi cuốn Nhật Ký Lớp – “sáng kiến” của tôi ngày ấy. Đọc lại cuốn sách được thằng bạn…

Continue Reading

Cá nhân

Tình yêu không thể gọi tên

Năm 2 tuổi tôi ở cùng bà ngoại. Bà có một chiếc xe nước sâm với hai ngăn to lắm. Một ngăn đựng thùng nước sâm, một ngăn bà để đựng… tôi! Trong cái thế giới bé nhỏ ấy của mình, tôi rong ruổi theo bà đi khắp hang cùng ngõ hẻm, tròn xoe đôi mắt cảm nhận cuộc sống…

Continue Reading

Cá nhân

Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ…

Mình vẫn nhớ như in cái thời thường xuyên viết thư cho mẹ. Đó là khoảng thời gian từ năm học lớp 6 đến hết lớp 12. Hầu như mình PHẢI viết thư mỗi tháng. Đúng là PHẢI viết vì mình đâu có muốn viết đâu. Nói chính xác hơn thì là không muốn viết mỗi tháng một lần như…

Continue Reading